和食笋二首

宋代 冯时行
敢将蔬笋拟甘鲜,清瘦肥痴定孰贤。 气味比僧从淡薄,支离似鹤要轻便。 未随烟客登山屐,且辍江神饮马钱。 一岁可能三百把,骨青髓绿配松仙。
gǎn jiāng shū sǔn gān xiān   qīng shòu féi chī dìng shú xián
wèi sēng cóng dàn   zhī shì yào qīng biàn 便
wèi suí yān dēng shān   qiě chuò jiāng shén yǐn qián
suì néng sān bǎi   qīng suǐ 绿 pèi sōng xiān