和十二兄五首 其二

宋代 晁冲之
伯也今代豪,嗜诗如嗜酒。赋多转遒劲,语老愈深厚。 尘言删不存,妙句元自有。白华忽补亡,关睢不为首。 埙篪起兄弟,珠玉到朋友。吟咏九日菊,沉酣八月酎。 搜剔发清新,联翩杂奇丑。详味吁谟章,用意过杨柳。 但使身愈穷,未信名可朽。不知造物意,令作清庙不。
jīn dài háo   shì shī shì jiǔ duō zhuǎn qiú jìng   lǎo shēn hòu    
chén yán shān cún   miào yuán yǒu bái huá wáng guān   suī wéi shǒu    
xūn chí xiōng   zhū dào péng you yín yǒng jiǔ chén   hān yuè zhòu    
sōu qīng xīn   lián piān chǒu xiáng wèi zhāng yòng   guò yáng liǔ    
dàn shǐ 使 shēn qióng   wèi xìn míng xiǔ zhī zào lìng   zuò qīng miào