和侍读秘临饥行严韵

宋代 真德秀
帝里参陪意最亲,联镳忽此为交邻。 徐行得接双飞凤,骤别难留一角麟。 归奏已趋天尺五,宠光仍待月重轮。 应怜留滞穷边客,晏岁严霜夜夜申。
cān péi zuì qīn   lián biāo wèi jiāo lín  
xíng jiē shuāng fēi fèng   zhòu bié nán liú jiǎo lín  
guī zòu tiān chǐ   chǒng guāng réng dài yuè zhòng lún  
yīng lián liú zhì qióng biān   yàn suì yán shuāng shēn