和沈休文双溪八咏
秋至愍衰草,衰草遍平陆。
方晨露染黄,入夜风销绿。
别叶有归声,故蕊无留馥。
劲茎坐自摧,寒丛竦如束。
彼物既如斯,我年宁不促。
已失早生荣,敢冀晚凋福。
何当即去兹,纵浪从所欲。¤
qiū
秋
zhì
至
mǐn
愍
shuāi
衰
cǎo
草
,
shuāi
衰
cǎo
草
biàn
遍
píng
平
lù
陆
。
fāng
方
chén
晨
lù
露
rǎn
染
huáng
黄
,
rù
入
yè
夜
fēng
风
xiāo
销
lǜ
绿
。
bié
别
yè
叶
yǒu
有
guī
归
shēng
声
,
gù
故
ruǐ
蕊
wú
无
liú
留
fù
馥
。
jìn
劲
jīng
茎
zuò
坐
zì
自
cuī
摧
,
hán
寒
cóng
丛
sǒng
竦
rú
如
shù
束
。
bǐ
彼
wù
物
jì
既
rú
如
sī
斯
,
wǒ
我
nián
年
níng
宁
bù
不
cù
促
。
yǐ
已
shī
失
zǎo
早
shēng
生
róng
荣
,
gǎn
敢
jì
冀
wǎn
晚
diāo
凋
fú
福
。
hé
何
dāng
当
jí
即
qù
去
zī
兹
,
zòng
纵
làng
浪
cóng
从
suǒ
所
yù
欲
。
¤