和沈判官

宋代 徐积
精神满腹其才裕,清白当官所性存。国士正居王俭府,野人未识李膺门。 诗筒便恐传新句,酒席方陪饮上樽。从此定须怀贱叟,他时来访我儿孙。
jīng shén mǎn cái   qīng bái dāng guān suǒ xìng cún guó shì zhèng wáng jiǎn   rén wèi shí yīng mén    
shī tǒng biàn 便 kǒng chuán xīn   jiǔ fāng péi yǐn shàng zūn cóng dìng huái jiàn 怀 sǒu   shí lái fǎng 访 ér sūn