和圣俞聚蚊

宋代 欧阳修
颓阳照穷巷,暑退凉风生。 夫子卧环堵,振衣步前楹。 愁烟四邻起,鸟雀喧空庭。 余景蔼欲昏,众蚊复薨薨。 群飞岂能数,但厌声营营。 抱琴不暇抚,挥麈无由停。 散帙复归卧,咏言聊写情。 覆载无巨细,善恶皆生成。 朽木出众蠹,腐草为飞萤。 书鱼长阴湿,醯鸡由郁蒸。 豕鬣固多虱,牛闲常聚虻。 元气或台郁,◇之为孽腥。 卑臭乃其类,清虚非所经。 华堂敞高栋,绮疏仍藻扃。 金釭莹椒壁,玉壶含夜冰。 终朝事薰祓,岂敢近檐甍。 富贵非苟得,抱节居茅衡。 阴墙百虫聚,下偃众秽盈。 何尝曲肱乐,但苦聚雷声。 江南美山水,水木正秋明。 自古佳丽国,能助诗人情。 喧嚣不可久,片席何时征。
tuí yáng zhào qióng xiàng   shǔ tuì 退 liáng fēng shēng
huán   zhèn qián yíng
chóu yān lín   niǎo què xuān kōng tíng
jǐng ǎi hūn   zhòng wén hōng hōng
qún fēi néng shù   dàn yàn shēng yíng yíng
bào qín xiá   huī zhǔ yóu tíng
sàn zhì guī   yǒng yán liáo xiě qíng
zǎi   shàn è jiē shēng chéng
xiǔ chū zhòng   cǎo wèi fēi yíng
shū zhǎng yīn shī 湿   yóu zhēng
shǐ liè duō shī   niú xián cháng méng
yuán huò tái     zhī wèi niè xīng
bēi chòu nǎi lèi   qīng fēi suǒ jīng
huá táng chǎng gāo dòng   shū réng zǎo jiōng
jīn gāng yíng jiāo   hán bīng
zhōng zhāo shì xūn   gǎn jìn yán méng
guì fēi gǒu de   bào jié máo héng
yīn qiáng bǎi chóng   xià yǎn zhòng huì yíng
cháng gōng   dàn léi shēng
jiāng nán měi shān shuǐ   shuǐ zhèng qiū míng
jiā guó   néng zhù shī rén qíng
xuān xiāo jiǔ   piàn shí zhēng