和圣俞

宋代 欧阳修
有芸黄其华,在彼众草中。清香濯晓露,秀色摇春风。 幸依华堂阴,一顾曾不蒙。大雅彼君子,偶来从学宫。 文章高一世,论议伏群公。多识由博学,新篇匪雕虫。 唱酬烂众作,光辉发幽丛。在物苟有用,得时宁久穷。 可嗟凡草木,粪壤自青红。
yǒu yún huáng huá   zài zhòng cǎo zhōng qīng xiāng zhuó xiǎo   xiù yáo chūn fēng
xìng huá táng yīn   céng méng jūn zi   ǒu lái cóng xué gōng
wén zhāng gāo shì   lùn qún gōng duō shí yóu xué   xīn piān fěi diāo chóng
chàng chóu làn zhòng zuò   guāng huī yōu cóng zài gǒu yǒu yòng   de shí níng jiǔ qióng
jiē fán cǎo   fèn rǎng qīng hóng