鹤山书院前为荷塘三即其小屿筑亭久矣春后八

宋代 魏了翁
严风吹衣落南土,手批{左儿右吾}猱藉封虎。 缘山跨谷三里城,架竹编茆百家聚。 天公似为羁人谋,闭藏佳境城东陬。 介然用之便成圃,下眎更得夫容州。 水间木末高下照,名字既同形亦肖。 自从羸豕伏群龙,红白相辉转明耀。 人怜风雪拘系之,委弃衰草蟠寒泥。 谁知炯炯含内美,正於槁瘁生光辉。 大书三字为吹送,唤起渠阳百年梦。 却疑二华痴绝人,身既隐矣名焉用。
yán fēng chuī luò nán   shǒu   { zuǒ ér yòu   } náo fēng  
yuán shān kuà sān chéng   jià zhú biān máo bǎi jiā  
tiān gōng shì wèi rén móu   cáng jiā jìng chéng dōng zōu  
jiè rán yòng zhī biàn 便 chéng   xià shì gèng róng zhōu  
shuǐ jiān gāo xià zhào   míng zi tóng xíng xiào  
cóng léi shǐ qún lóng   hóng bái xiàng huī zhuǎn míng yào 耀  
rén lián fēng xuě zhī   wěi shuāi cǎo pán hán  
shéi zhī jiǒng jiǒng hán nèi měi   zhèng gǎo cuì shēng guāng huī  
shū sān wèi chuī sòng   huàn yáng bǎi nián mèng  
què èr huá chī jué rén   shēn yǐn míng yān yòng