合三韵酬梦石二首 其一

宋代 释慧空
老人说法山答钟,不以一重去一重。后生望道未之见,镂冰琢雪徒彫虫。 门前蚁合忽雷吼,虫臂堕阶争出手。三文捞波年代深,化成老婆黑而丑。
lǎo rén shuō shān zhōng   zhòng zhòng hòu shēng wàng dào wèi zhī jiàn   lòu bīng zhuó xuě diāo chóng
mén qián léi hǒu   chóng duò jiē zhēng chū shǒu sān wén lāo nián dài shēn   huà chéng lǎo hēi ér chǒu