和如庵 其五

宋代 张孝祥
道人受偈自然灯,笔底光芒夜夜腾。诗成十手不供写,凿齿敢对弥天僧。
dào rén shòu rán dēng   guāng máng téng shī chéng shí shǒu gōng xiě záo   chǐ gǎn 齿 duì tiān sēng