和容甫三首 其二

清代 黄景仁
大雅久沦没,巍然见时英。作述千载上,死灰起芒精。 气吐相感激,长揖如生平。谁令黄钟节,掩以瓦釜鸣。 相乐反相泣,出涕何纵横。十千置斗酒,不惜为君倾。 高筵列华烛,美女调繁筝。挥手不能顾,悦耳非新声。 藉无师涓奏,何以移我情。
jiǔ lún   wēi rán jiàn shí yīng zuò shù qiān zǎi shàng   huī máng jīng
xiāng gǎn   cháng shēng píng shuí lìng huáng zhōng jié   yǎn míng
xiāng fǎn xiāng   chū zòng héng shí qiān zhì dǒu jiǔ   wèi jūn qīng
gāo yán liè huá zhú   měi diào fán zhēng huī shǒu néng   yuè ěr fēi xīn shēng
shī juān zòu   qíng