和仁仲游桃源

宋代 胡寅
桃江稳楫兰舟渡,记得刘郎有仙路。 未能趋海访神仙,且欲沿溪看红树。 钓竿已逢慰羁束,平生装饰品得沧洲趣。 最欣傲吏轻傥来,拟学渊明赋归去。 与君一问桃花宿,岂得行如武陵暮。 伯阳八十有一篇,立教清净贵自然。 神仙之说何所始,虚怪汗漫无中边。 渔郎迷路去家久,虽践胜境终回旋。 雕辞饰实好事者,至今千载犹汉传。 宁闻自古有仙人,茂陵垂老一语真。 岂伊冠履荐绅士,惑溺不异蚩蚩民。 诚能御气友造物,陋彼蝉蜕悲埃尘。 想见桃源之野花正开,牧儿模管吹出芳林来。 不知人家尚几许,云屏玉帐空悠哉。 霏红泛绿竟杳杳,我亦乘兴山阴回。 不如与君归种待蕡实成蹊,昼永无地生苍苔。
táo jiāng wěn lán zhōu   de liú láng yǒu xiān
wèi néng hǎi fǎng 访 shén xiān   qiě yán 沿 kàn hóng shù
diào gān 竿 féng wèi shù   píng shēng zhuāng shì pǐn cāng zhōu
zuì xīn ào qīng tǎng lái   xué yuān míng guī
jūn wèn táo huā 宿   de xíng líng
yáng shí yǒu piān   jiào qīng jìng guì rán
shén xiān zhī shuō suǒ shǐ   guài hàn màn zhōng biān
láng jiā jiǔ   suī jiàn shèng jìng zhōng huí xuán
diāo shì shí hào shì zhě   zhì jīn qiān zǎi yóu hàn chuán
níng wén yǒu xiān rén   mào líng chuí lǎo zhēn
guān jiàn shēn shì   huò chī chī mín
chéng néng yǒu zào   lòu chán tuì bēi āi chén
xiǎng jiàn táo yuán zhī huā zhèng kāi   ér guǎn chuī chū fāng lín lái
zhī rén jiā shàng   yún píng zhàng kōng yōu zāi
fēi hóng fàn 绿 jìng yǎo yǎo   chéng xìng shān yīn huí
jūn guī zhǒng dài fén shí chéng   zhòu yǒng shēng cāng tái