和仁仲过滨江

宋代 胡寅
沩山未暇往,石磴上雪端。 初识清修路,遥怜菡萏寒。 野宽耕仅有,民殄政犹残。 总使林泉稳,那能寝饭安。
wéi shān wèi xiá wǎng   shí dèng shàng xuě duān
chū shí qīng xiū   yáo lián hàn dàn hán
kuān gēng jǐn yǒu   mín tiǎn zhèng yóu cán
zǒng shǐ 使 lín quán wěn   néng qǐn fàn ān