和仁仲孱陵有感

宋代 胡寅
奸雄乘乱谋称帝,不暇从容问传器。 荀公死坐靳殊锡,文举诛因白畿地。 金根曲盖乘五时,谬以踞火尤吴儿。 悬知以鼠睨汉献,终欲搏噬如饥狸。 吁嗟白日蒙浮云,豫州奋臂提孤军。 虎熊争先气烈烈,鱼水相契情氲氲。 赤壁端如肴二陵,於操犹或称其能。 身在行间一交战,阿瞒始信河难冯。 仲谋亦恃江涛涨,岂忧炎德终沦丧。 孱陵自驻遏吴师,要知身系苍生望。 丈夫盖棺事方休,未报未生宗国仇。 英雄安得无块土,固令於此分荆州。 春风吹花不濡滞,绿满郊原何蔽翳。 前汉兴隆后汉颓,永怀启沃临行际。
jiān xióng chéng luàn móu chēng   xiá cóng róng wèn chuán
xún gōng zuò jìn shū   wén zhū yīn bái
jīn gēn gài chéng shí   miù huǒ yóu ér
xuán zhī shǔ hàn xiàn   zhōng shì
jiē bái méng yún   zhōu fèn jūn
xióng zhēng xiān liè liè   shuǐ xiàng qíng yūn yūn
chì duān yáo èr líng   cāo yóu huò chēng néng
shēn zài háng jiān jiāo zhàn   ā mán shǐ xìn nán féng
zhòng móu shì jiāng tāo zhǎng   yōu yán zhōng lún sàng
càn líng zhù è shī   yào zhī shēn cāng shēng wàng
zhàng gài guān shì fāng xiū   wèi bào wèi shēng zōng guó chóu
yīng xióng ān kuài   lìng fēn jīng zhōu
chūn fēng chuī huā zhì   绿 mǎn jiāo yuán
qián hàn xīng lóng hòu hàn tuí   yǒng huái 怀 lín xíng