和人游嵩韵

宋代 李廌
嵩高峻极压三川,周视方舆见广员。 绝顶固知天下小,泰山为占海隅偏。 白云散尽千林月,急雨收回万壑烟。 莫笑层峦高似岸,举头一握是玄天。
sōng gāo jùn sān chuān   zhōu shì fāng jiàn guǎng 广 yuán
jué dǐng zhī tiān xià xiǎo   tài shān wèi zhàn hǎi piān
bái yún sàn jìn qiān lín yuè   shōu huí wàn yān
xiào céng luán gāo shì àn   tóu shì xuán tiān