和人咏雪

唐代 李咸用
轻轻玉叠向风加,襟袖谁能认六葩。高岫人迷千尺布, 平林天与一般花。横空络绎云遗屑,扑浪翩联蝶寄槎。 公子樽前流远思,不知何处客程赊。
qīng qīng dié xiàng fēng jiā   jīn xiù shuí néng rèn liù gāo xiù rén qiān chǐ  
píng lín tiān bān huā héng kōng luò yún xiè   làng piān lián dié chá
gōng zūn qián liú yuǎn   zhī chǔ chéng shē