和人雪意

宋代 李之仪
雪意与春约,野情因物裁。辄将无穷思,聊摛有限才。 云容忽破碎,山色如招回。携持固夙昔,端为此济来。 岁晚君羁旅,微君谁我陪。祇恐造化工,特地吹葭灰。 一剖不复收,寂尔为之胚。戢戢竞秀发,翩翩绝嫌猜。 恍然徙倚间,浩荡心胸开。境界适何许,次第分隅隈。 高足超日观,涂如下离堆。四顾始无间,忽觉惊初雷。 有形均难悉,无物非蒿莱。却应求仙源,失路迷天台。 波臣复笑屈,市门徒德梅。庶几未始得,掇拾同举杯。 攘袂即千古,一醉姑相媒。
xuě chūn yuē   qíng yīn cái zhé jiāng qióng   liáo chī yǒu xiàn cái
yún róng suì   shān zhāo huí xié chí   duān wèi lái
suì wǎn jūn   wēi jūn shuí péi kǒng zào huà gōng   chuī jiā huī
pōu shōu   ěr wèi zhī pēi jìng xiù   piān piān jué xián cāi
huǎng rán jiān   hào dàng xīn xiōng kāi jìng jiè shì   fēn wēi
gāo chāo guān   xià duī shǐ jiàn   jué jīng chū léi
yǒu xíng jūn nán   fēi hāo lái què yìng qiú xiān yuán   shī tiān tāi
chén xiào   shì mén méi shù wèi shǐ   duō shí tóng bēi
rǎng mèi qiān   zuì xiāng méi