和人闻雁二首

宋代 王珪
塞长霜草白,天阔夜云愁。 影过空江月,声来别枕秋。 乡音何处吒,客恨几时休。 况有冥飞志,无为弋者求。
sāi zhǎng shuāng cǎo bái   tiān kuò yún chóu  
yǐng guò kōng jiāng yuè   shēng lái bié zhěn qiū  
xiāng yīn chǔ zhā   hèn shí xiū  
kuàng yǒu míng fēi zhì   wéi zhě qiú