和人苇花

宋代 司马光
葭菼迷河曲,高秋一番荣。 齐纨张野白,楚练照川明。 不夜月常皎,逾时雪未晴。 万仙霓帔合,千亩玉苗生。 漠漠波澜偃,茫茫沙碛平。 际空监海竭,垂地塞云横。 日暖鸥无色,风同鹤有声。 逢君得嘲赋,岂愧束薪并。
jiā tǎn   gāo qiū fān róng
wán zhāng bái   chǔ liàn zhào chuān míng
yuè cháng jiǎo   shí xuě wèi qíng
wàn xiān pèi   qiān miáo shēng
lán yǎn   máng máng shā píng
kōng jiān hǎi jié   chuí sāi yún héng
nuǎn ōu   fēng tóng yǒu shēng
féng jūn cháo   kuì shù xīn bìng