和人题武城寺
神清已觉三清近,目断仍劳万象牵。渭水远含秋草渡,
汉陵高枕夕阳天。半岩云粉千竿竹,满寺风雷百尺泉。
别有阑干压行路,看人尘土竟流年。
shén
神
qīng
清
yǐ
已
jué
觉
sān
三
qīng
清
jìn
近
,
mù
目
duàn
断
réng
仍
láo
劳
wàn
万
xiàng
象
qiān
牵
。
。
wèi
渭
shuǐ
水
yuǎn
远
hán
含
qiū
秋
cǎo
草
dù
渡
,
hàn
汉
líng
陵
gāo
高
zhěn
枕
xī
夕
yáng
阳
tiān
天
。
。
bàn
半
yán
岩
yún
云
fěn
粉
qiān
千
gān
竿
zhú
竹
,
mǎn
满
sì
寺
fēng
风
léi
雷
bǎi
百
chǐ
尺
quán
泉
。
。
bié
别
yǒu
有
lán
阑
gān
干
yā
压
xíng
行
lù
路
,
kàn
看
rén
人
chén
尘
tǔ
土
jìng
竟
liú
流
nián
年
。
。