和人听歌

唐代 崔珏
气吐幽兰出洞房,乐人先问调宫商。声和细管珠才转, 曲度沉烟雪更香。公子不随肠万结,离人须落泪千行。 巫山唱罢行云过,犹自微尘舞画梁。 红脸初分翠黛愁,锦筵歌板拍清秋。一楼春雪和尘落, 午夜寒泉带雨流。座上美人心尽死,尊前旅客泪难收。 莫辞更送刘郎酒,百斛明珠异日酬。
yōu lán chū dòng fáng   rén xiān wèn diào gōng shāng shēng guǎn zhū cái zhuǎn  
chén yān xuě gēng xiāng gōng suí cháng wàn jié   rén luò lèi qiān xíng
shān chàng xíng yún guò   yóu wēi chén huà liáng
hóng liǎn chū fēn cuì dài chóu   jǐn yán bǎn pāi qīng qiū lóu chūn xuě chén luò  
hán quán dài liú zuò shàng měi rén xīn jìn   zūn qián lèi nán shōu
gèng sòng liú láng jiǔ   bǎi míng zhū chóu