和人伤春
人帘轻絮故依人,梦後题诗欲判春。
纵使相思解销骨,此情终未作黄尘。
rén
人
lián
帘
qīng
轻
xù
絮
gù
故
yī
依
rén
人
,
mèng
梦
hòu
後
tí
题
shī
诗
yù
欲
pàn
判
chūn
春
。
zòng
纵
shǐ
使
xiāng
相
sī
思
jiě
解
xiāo
销
gǔ
骨
,
cǐ
此
qíng
情
zhōng
终
wèi
未
zuò
作
huáng
黄
chén
尘
。