和人落梅

宋代 耶律铸
晚来江上断人肠,占断严凝忆独芳。易得飘零惊短笛,不胜憔悴褪残妆。 月明霜重得谁惜,尘暗云埋犹自香。拟嫁与春春不管,却随流水怨昏黄。
wǎn lái jiāng shàng duàn rén cháng   zhàn duàn yán níng fāng piāo líng jīng duǎn   shèng qiáo cuì tuì cán zhuāng    
yuè míng shuāng zhòng shuí   chén àn yún mái yóu xiāng jià chūn chūn guǎn què   suí liú shuǐ yuàn hūn huáng