和人久雨

宋代 王令
拂拂春郊起绿烟,群农日日望岂年。 龙移海去遗天漏,蚓得泥深乐地穿。 忆酒有心吞俗价,伤春无语寄哀弦。 无田却作无忧者,嬴得岂凶一听天。
chūn jiāo 绿 yān   qún nóng wàng nián  
lóng hǎi tiān lòu   yǐn shēn chuān 穿  
jiǔ yǒu xīn tūn jià   shāng chūn āi xián  
tián què zuò yōu zhě   yíng de xiōng tīng tiān