和人赋琴高鱼

宋代 吴潜
仙人药苗化为鱼,身虽纤细味丰腴。 土人涉溪如採荇,以布为网犹恐疏。 不比吴王耽嗜脍,松江千古留腥滓。 好似春茶枪与旗,俯视银条不足数。 人生所乐在家乡,何必定食河之鲂。 琴高仙游不可蹑,自向崑崙朝玉皇。 玉皇一笑倚天末,乞与五湖任囊括。 扁舟烟雨归去来,卧听鱼槎声濊濊。
xiān rén yào miáo huà wéi   shēn suī xiān wèi fēng  
rén shè cǎi xìng   wèi wǎng yóu kǒng shū  
wáng dān shì kuài   sōng jiāng qiān liú xīng  
hǎo chūn chá qiāng   shì yín tiáo shù  
rén shēng suǒ zài jiā xiāng   dìng shí zhī fáng  
qín gāo xiān yóu niè   xiàng kūn lún cháo huáng  
huáng xiào tiān   rèn náng kuò  
piān zhōu yān guī lái   tīng chá shēng huì huì