和人二绝 其二

宋代 虞俦
广文官冷复谁堪,心事无人可共谈。好雨忽来诗兴动,苦无才调却怀惭。
guǎng 广 wén guān lěng shuí kān   xīn shì rén gòng tán hǎo lái shī xìng dòng   cái diào què huái cán 怀