和任大夫赠别

宋代 胡寅
未老先衰负疾忧,敢贪荣禄尚为州。 已惭骚客能招隐,更愧疲民欲借留。 斤斧且厅存夜气,江湖那得献辰猷。 新诗满把珠玑重,归艇全胜载石舟。
wèi lǎo xiān shuāi yōu   gǎn tān róng shàng wèi zhōu
cán sāo néng zhāo yǐn   gèng kuì mín jiè liú
jīn qiě tīng cún   jiāng de xiàn chén yóu
xīn shī mǎn zhū zhòng   guī tǐng quán shèng zài shí zhōu