和人促织

宋代 王令
秋虫何尔亦匆匆,何处人心与尔同。 梦枕几年悬客泪,晓窗残月破西风。 人思绝漠冰霜早,妇叹穷阎杼柚空。 更有孤砧共岑寂,平明华发满青铜。
qiū chóng ěr cōng cōng   chǔ rén xīn ěr tóng  
mèng zhěn nián xuán lèi   xiǎo chuāng cán yuè 西 fēng  
rén jué bīng shuāng zǎo   tàn qióng yán zhù zhú kōng  
gèng yǒu zhēn gòng cén   píng míng huá mǎn qīng tóng