和人次韵

唐代 鱼玄机
喧喧朱紫杂人寰,独自清吟日色间。何事玉郎搜藻思, 忽将琼韵扣柴关。白花发咏惭称谢,僻巷深居谬学颜。 不用多情欲相见,松萝高处是前山。
xuān xuān zhū rén huán   qīng yín jiān shì láng sōu zǎo  
jiāng qióng yùn kòu chái guān bái huā yǒng cán chēng xiè   xiàng shēn miù xué yán
yòng duō qíng xiāng jiàn   sōng luó gāo chù shì qián shān