和人春雪

宋代 王令
莫叹年来雪句迟,雪迟诗句更依微。 风来海国盐波涸,春人仙田玉气肥。 雏鹤暖娇摇羽脱,老龙枯痒退鳞飞。 天工人代如端的,安得吾能及九畿。
tàn nián lái xuě chí   xuě chí shī gèng wēi  
fēng lái hǎi guó yán   chūn rén xiān tián féi  
chú nuǎn jiāo yáo tuō   lǎo lóng yǎng tuì 退 lín fēi  
tiān gōng rén dài duān   ān néng jiǔ