和人

唐代 鱼玄机
茫茫九陌无知己,暮去朝来典绣衣。宝匣镜昏蝉鬓乱, 博山炉暖麝烟微。多情公子春留句,少思文君昼掩扉。 莫惜羊车频列载,柳丝梅绽正芳菲。
máng máng jiǔ zhī   zhāo lái diǎn xiù bǎo xiá jìng hūn chán bìn luàn  
shān nuǎn shè yān wēi duō qíng gōng chūn liú   shǎo wén jūn zhòu yǎn fēi
yáng chē pín liè zài   liǔ méi zhàn zhèng fāng fēi