和栖一和尚韵

清代 戴梓
龙杖敲门塞雪深,方袍短褐对乡音。桃花久遂天台隐,流水何缘渤海寻。 诗聚白云昭地肺,禅开明月笑天心。风雷善向人间说,使我神飞到石林。
lóng zhàng qiāo mén sāi xuě shēn   fāng páo duǎn duì xiāng yīn táo huā jiǔ suì tiān tāi yǐn liú   shuǐ yuán hǎi xún    
shī bái yún zhāo fèi   chán kāi míng yuè xiào tiān xīn fēng léi shàn xiàng rén jiān shuō shǐ   使 shén fēi dào shí lín