和栖贤山居韵 其十一

明代 释函可
夜半一抬首,星光尽在山。不能同雪化,只合揽云还。 猿至常无候,门开且莫关。可怜犹有尔,识我是真顽。
bàn tái shǒu   xīng guāng jǐn zài shān néng tóng xuě huà zhī   lǎn yún hái    
yuán zhì cháng hòu   mén kāi qiě guān lián yóu yǒu ěr shí   shì zhēn wán