和栖贤山居韵 其七

明代 释函可
閒知茅宇阔,静觉野云忙。僻径人难觅,深山日自长。 鹿携麋入室,雪共雨登堂。自起拨炉火,因烹芦菔尝。
xián zhī máo kuò   jìng jué yún máng jìng rén nán shēn   shān zhǎng    
鹿 xié shì   xuě gòng dēng táng huǒ yīn   pēng cháng