和栖贤山居韵 其六

明代 释函可
高谈山顶月,低揖世间人。判就孤寒命,仍馀老病身。 我心不可转,佛道未容真。何处玉渊水,惟应独问津。
gāo tán shān dǐng yuè   shì jiān rén pàn jiù hán mìng réng   lǎo bìng shēn    
xīn zhuǎn   dào wèi róng zhēn chǔ yuān shuǐ wéi   yīng wèn jīn