和秋景韵二十首 其十四 秋雨

明代 李昌祺
滴沥空阶不断鸣,淋漓彻夜到天明。残荷只送萧萧韵,落木仍兼飒飒声。 竹榻寒惊僧梦醒,松窗凉助客吟清。杜陵屋漏无乾处,喜见晨霜早放晴。
kōng jiē duàn míng   lín chè dào tiān míng cán zhǐ sòng xiāo xiāo yùn luò   réng jiān shēng    
zhú hán jīng sēng mèng xǐng   sōng chuāng liáng zhù yín qīng líng lòu qián chù   jiàn chén shuāng zǎo fàng qíng