和秋景韵二十首 其十八 秋蝉

明代 李昌祺
山蜩浑未觉凉生,犹韵金风咽复鸣。总为螳螂能爱惜,却教蟋蟀让凄清。 难谐赵瑟秦筝调,惯和樵歌牧笛声。按尽宫商黄叶里,那能不遣客心惊。
shān tiáo hún wèi jué liáng shēng   yóu yùn jīn fēng yàn míng zǒng wèi táng láng néng ài què   jiào shuài ràng qīng    
nán xié zhào qín zhēng diào   guàn qiáo shēng àn jǐn gōng shāng huáng   néng qiǎn xīn jīng