和秦太虚湖上野步

宋代 陈师道
晓风疏日乍相亲,黯黯轻寒拂拂春。 触目渐随红蕊乱,经年不见绿条新。 宁论白黑人间世,懒复雌黄纸上尘。 十里松阴穷野步,暂时留得自由身。
xiǎo fēng shū zhà xiāng qīn   àn àn qīng hán chūn  
chù jiàn suí hóng ruǐ luàn   jīng nián jiàn 绿 tiáo xīn  
níng lùn bái hēi rén jiān shì   lǎn huáng zhǐ shàng chén  
shí sōng yīn qióng   zàn shí liú yóu shēn