和秦寿之春晚偶成八绝 其二

宋代 王之道
照眼酴醾正及时,鞓红相映似相知。天公应也怜芳意,一霎轻风宿雾披。
zhào yǎn zhèng shí   tīng hóng xiāng yìng shì xiāng zhī tiān gōng yīng lián fāng   shà qīng fēng 宿