和秦寿之春晚偶成八绝

宋代 王之道
花外霏微雨弄晴,乱红狼藉过清明。 伤春正苦无聊甚,接接欣闻噪鹊声。
huā wài fēi wēi nòng qíng   luàn hóng láng guò qīng míng  
shāng chūn zhèng liáo shén   jiē jiē xīn wén zào què shēng