和秦寿之春晚偶成八绝

宋代 王之道
欲下荒庭意已阑,一枝红药坐中看。 东风不息成何事,又醖春阴作夜寒。
xià huāng tíng lán   zhī hóng yào zuò zhōng kàn
dōng fēng chéng shì   yòu yùn chūn yīn zuò hán