和秦寿之春晚偶成八绝

宋代 王之道
轻阴还傍麦秋天,病怯春寒独衣锦。 老境不知行乐好,坐来芳树看莺迁。
qīng yīn hái bàng mài qiū tiān   bìng qiè chūn hán jǐn
lǎo jìng zhī xíng hǎo   zuò lái fāng shù kàn yīng qiān