和清字

宋代 韩淲
心亲相往来,岂计酒浊清。水南有茅屋,桥北是山城。 烟霜忽雨晴,云风催雪明。抚觥既已醉,回薄万古情。
xīn qīn xiāng wǎng lái   jiǔ zhuó qīng shuǐ nán yǒu máo   qiáo běi shì shān chéng
yān shuāng qíng   yún fēng cuī xuě míng gōng zuì   huí báo wàn qíng