和清明上冢韵

宋代 王梦应
酒壶花担发双明,陌上携扶笑语声。 桑叶影稠春欲暗,楝花寒退雨初晴。 宫官记梦曾传烛,□客无诗定罚觥。 老影年年霜露感,牛羊踯躅乱孤茔。
jiǔ huā dān shuāng míng   shàng xié xiào shēng  
sāng yǐng chóu chūn àn   liàn huā hán tuì 退 chū qíng  
gōng guān mèng céng chuán zhú     shī dìng gōng  
lǎo yǐng nián nián shuāng gǎn   niú yáng zhí zhú luàn yíng