和秦奉之题蕲春驿浸月轩

宋代 王之道
千山初过雨,万籁不鸣风。 宝鉴沉寒水,冰轮上太空。 竹梢低蘸碧,枫叶冷浮红。 终欲金沙去,经营一亩宫。
qiān shān chū guò   wàn lài míng fēng
bǎo jiàn chén hán shuǐ   bīng lún shàng tài kōng
zhú shāo zhàn   fēng lěng hóng
zhōng jīn shā   jīng yíng gōng