和奇父二首 其一

宋代 胡寅
示病维摩体暂癯,习閒中散礼诚疏。已知道义能相与,故使情交得自如。 前日又欣挥麈尾,何时重见命巾车。栖迟甘就衡门下,不见龙章卧草庐。
shì bìng wéi zàn   xián zhōng sàn chéng shū zhī dào néng xiāng   shǐ qíng 使 jiāo    
qián yòu xīn huī zhǔ wěi   shí zhòng jiàn mìng jīn chē chí gān jiù héng mén xià   jiàn lóng zhāng cǎo