和奇父二首

宋代 胡寅
丈室虚明了不扃,寸田芜废正须耕。 容颜半叹年华改,品目犹烦月旦评。 洗砺子荆真可慕,中庸伯始竟何成。 且将礼节规儿辈,不止文书记姓名。
zhàng shì míng liǎo jiōng   cùn tián fèi zhèng gēng
róng yán bàn tàn nián huá gǎi   pǐn yóu fán yuè dàn píng
zi jīng zhēn   zhōng yōng shǐ jìng chéng
qiě jiāng jié guī ér bèi   zhǐ wén shū ji xìng míng