和钱学士喜雪

宋代 王安石
手把诗翁忆雪诗,坐愁穷海瘴烟霏。 谁令天上苍茫合,忽见空中散漫飞。 阊阖与风生气势,姮娥交月借光辉。 山鸦瑟缩相依立,邑犬跳梁未肯归。 点缀丘园荣树木,埋藏沟渐乱封圻。 高歌业已传都市,逸兴何当叩隐扉。 颇欲携樽邀使骑,几忘温席荐亲闱。 公今早晚班春去,强劝涝田补岁饥。
shǒu shī wēng xuě shī   zuò chóu qióng hǎi zhàng yān fēi  
shuí lìng tiān shàng cāng máng   jiàn kōng zhōng sǎn màn fēi  
chāng fēng shēng shì   héng é jiāo yuè jiè guāng huī  
shān suō xiāng   quǎn tiào liáng wèi kěn guī  
diǎn zhuì qiū yuán róng shù   mái cáng gōu jiàn luàn fēng  
gāo chuán shì   xìng dāng kòu yǐn fēi  
xié zūn yāo shǐ 使   wàng wēn jiàn qīn wéi  
gōng jīn zǎo wǎn bān chūn   qiáng quàn lào tián suì