和钱侍郎甘露

唐代 孟郊
玄天何以言,瑞露青松繁。忽见垂书迹,还惊涌澧源。 春枝晨袅袅,香味晓翻翻。子礼忽来献,臣心固易敦。 清风惜不动,薄雾肯蒙昏。嘉昼色更晶,仁慈久乃存。 一方难独占,天下恐争论。侧听飞中使,重荣华德门。 从公乐万寿,馀庆及儿孙。
xuán tiān yán   ruì qīng sōng fán jiàn chuí shū   hái jīng yǒng yuán
chūn zhī chén niǎo niǎo   xiāng wèi xiǎo fān fān zi lái xiàn   chén xīn dūn
qīng fēng dòng   kěn méng hūn jiā zhòu gèng jīng   rén jiǔ nǎi cún
fāng nán zhàn   tiān xià kǒng zhēng lùn tīng fēi zhōng shǐ 使   zhòng róng huá mén
cóng gōng wàn shòu 寿   qìng ér sūn