和前人韵赋昌溪洞口

宋代 阳枋
洞口天容黯,灵宫暂洁斋。 中宵轻霡霂,向晚卷云霾。 岩削苍璆璧,峰攒碧玉钗。 水花纷迸峡,石乳溜垂岩。 喷浪迟归舫,穿涛急去{上竹下泊换卑}。 布飞千丈直,屏立半空排。 木任岩藤束,花从涧草埋。 高猿枝袅袅,幽鸟韵喈喈。 亭午烟光冷,深春风色飁。 便疑与世隔,直与洞仙偕。 意得诗偏好,情间乐可涯。 寄言轩冕客,名利莫装怀。
dòng kǒu tiān róng àn   líng gōng zàn jié zhāi  
zhōng xiāo qīng mài   xiàng wǎn juǎn yún mái  
yán xuē cāng qiú   fēng zǎn chāi  
shuǐ huā fēn bèng xiá   shí liū chuí yán  
pēn làng chí guī fǎng   chuān 穿 tāo   { shàng zhú xià huàn bēi   }  
fēi qiān zhàng zhí   píng bàn kōng pái  
rèn yán téng shù   huā cóng jiàn cǎo mái  
gāo yuán zhī niǎo niǎo   yōu niǎo yùn jiē jiē  
tíng yān guāng lěng   shēn chūn fēng  
biàn 便 shì   zhí dòng xiān xié  
de shī piān hǎo   qíng jiān  
yán xuān miǎn   míng zhuāng huái 怀